Tiếng rống này của hắn quả thực như sấm rền, cận vệ quân và quân tuần phòng dưới thành nghe thấy, nhất thời lộ vẻ do dự.
Thế nhưng hơn một ngàn miếu binh kia vẫn cắm đầu tấn công điên cuồng, đập cửa rầm rầm, chẳng thèm quan tâm gì sất. Kẻ bàng quan nhìn vào, ồ, những người xung quanh đều đã vung đao xông lên rồi, con người vốn có tâm lý bầy đàn, thấy mọi người làm gì thì mình làm nấy, đa phần sẽ chẳng sai đi đâu được.
Thử nghĩ xem, Bạch tướng quân nửa đời nhung mã, chinh chiến vì nước, nay lại là sủng thần của quốc quân, quyền cao chức trọng, cớ sao lại vứt bỏ vinh hoa phú quý mà người thường cả đời không thể chạm tới, cứ phải mạo hiểm mất đầu, mạo hiểm nguy cơ tru di tam tộc để đi tạo phản?
Hắn phải nghĩ quẩn đến mức nào chứ?




